Hãy tả lại cơn mưa rào bất chợt văn 5

Hãy tả lại cơn mưa rào bất chợt văn 5

Hãy tả lại cơn mưa rào bất chợt văn 5

Bây giờ là mùa hạ, mùa của cây cối được tắm mát, mùa của nước dâng cao và mùa của những cơn mưa rào bất chợt.

Những cơn mưa rào đến thường được báo trước bằng cả đám chuồn chuồn cứ bay lơ lửng trước mặt rồi tản dần,tản dần, bằng những đám mây đen kịt, một bầu trời không còn khoác trên mình màu xanh hay không còn cao vời vợi nữa mà mặc trên mình một chiếc áo sẫm màu, không kể sáng, trưa, chiều, cứ khi cơn mưa kéo đến bầu trời như được thể tối dần đi, thấp dần xuống, giống như tâm trạng con người khi không vui vậy.

Trước khi cơn mưa đến, ngoài mây đen, bọn trẻ chúng em thường gọi là ông “Đùng”, người lớn thì quen gọi là sấm, những cơn mưa rào bất chợt thường kéo theo những tiếng sấm vang như nổ trời mà mỗi lần nghe thấy bọn trẻ chúng em thường chui vào một góc và bịt tai lại. Cũng có lần, những vệt sáng xuất hiện trước tiếng nổ đùng đoàng ấy thoáng ẩn thoáng hiện, đó là những vệt dài, sáng mà người ta vẫn gọi là sét.

Khi cơn mưa tới, mọi người từ những cánh đồng làng tìm về căn nhà để trú, có khi sân lúa, ruộng rơm được thu một cách nhanh chóng. Cây cối bắt đầu thỏa thích nghiêng mình trong gió, những đám cỏ cũng được đà khoe tấm thân mềm mại, uốn lượn theo những làn gió thổi, những tiếng xào xạc, va đập của lá cây ngân lên không ngớt, tiếng chim muông ríu rít gọi nhau về tổ, những chú trâu, bò ngẩn ngơ nhìn mọi vật đang gồng mình đón cơn mưa.

Báo trước trong khoảng thời gian rất ngắn ấy thôi, mưa đã kịp đến trên những cánh đồng, tiếng ầm ầm của cơn mưa từ xa kéo lại nhưng thoáng chốc đã làm ướt sũng sân nhà, mưa rọi vào mái ngói, mái tôn lộp…bộp. Có đám trẻ con gọi nhau từ bao giờ bỗng chốc ùa ra thích thú tắm mưa, có tiếng cười không ngớt, có tiếng đập nhẹ vào lưng nhau, có tiếng ho sặc sụa khi bị đã uống nước mưa trong khi đang cười vui vẻ ấy. Những chú gà con liếp nhiếp khi chưa kịp chạy về tổ bình yên, có chú ngơ ngác tìm mẹ, những chú gà chẳng bao giờ khóc bây giờ có cơ hội để người ta cảm thấy cảm giác bị lạc nhau nên cố gân tiếng kêu của mình lên để gọi… Tiếng của những lá cây không còn nữa vì chúng đã mang trên mình những giọt nước ông trời ban tặng, cây lá như sẫm lại vì có những giọt mưa, khi nào không còn để mưa gắn bó với mình được nữa, lá cây như trũng mình xuống tiễn mưa rơi xuống đất mẹ. tiếng tí… tách vì vậy kéo dài, một bản nhạc trong mưa rộn ràng, náo nhiệt có khi rọi vào những mái nhà, nhẹ nhàng có khi từ trên cây rơi xuống, ầm ầm có khi cống, rãnh được cơ hội rửa mình…

Sau cơn mưa, cảnh vật trở nên tĩnh lặng. Tiếng trẻ hò reo không còn nữa, cây cối cũng thôi nghiêng mình, chúng như được khoác bộ đồ mới xanh tươi hơn, những lớp bụi trên lá, trên mái nhà, những con đường trở nên sạch sẽ hơn bao giờ hết. Đàn gà chạy trú mưa bây giờ đang tha thẩn tìm thức ăn quanh gốc cây. Con người cũng trở nên thư thái sau khi được xóa đi những nóng bức của ngày hè.

Những khi mưa đến, em thường dành một chỗ ngồi yên tĩnh để lắng nghe, quan sát sự vật trong mưa. Bởi vậy, những cơn mưa rào đi qua, cảm giác bình yên luôn lắng lại. Và cũng bởi vậy mà em yêu những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi.