Tổng kết phần tập làm văn

Ví dụ:

Đề: Viết đoạn văn tự sự có sử dụng miêu tả nội tâm và nghị luận

 

Gợi ý làm bài

Lão không hiểu tôi, tôi nghĩ vậy, và tôi càng buồn lắm. Những người nghèo nhiều tự ái vẫn thường nhạy cảm và dễ bị tổn thương như thế. Họ rất dễ chạnh lòng tủi thân trước những lời an ủi, cho dug là rất đồng cảm chân thành. Vì thế ta khó mà ở cho vừa ý họ…Tôi chỉ còn biết lặng lẽ thở dài…Một hôm, tôi phàn nàn về việc ấy với Binh Tư – một người kangs giềng khác của tôi. Binh Tư làm nghề ăn trộ nên hắn vốn không ưa Lão Hạc vì…Lão lương thiện quá! Có lần Binh Tư đã cười nhạt nói với tôi.

– Các cụ đã dạy “Thật thà ăn cháo, láo nháo ăn cơm!”, cấm có sai!

Nhưng lần này thì khác, hẳn không cười nhạt mà bĩu môi một cách khinh bỉ, dằn giọng:

– Lão làm bộ đấy! Thật ra thì lão chỉ tâm ngẩm thế, nhưng cũng ra phết chứ chả vừa đâu, lão vừa xin tôi một ít bả chó…

Tôi trố to đôi mắt, ngạc nhiên. Rồi hắn thẽ thọt bỏ nhỏ vào tai tôi:

– Lão bảo có con chó nào cứ lảng vảng ở vườn nhà lão…Lão định cho nó sơi một bữa. Lão còn hẹn, nêu trúng, lão với tôi uống rượu đấy!!!

Hỡi ơi Lão Hạc! Thì ra đến lúc cùng đường tuyệt lộ lão cũng có thể làm liều như ai…Một người như thế ấy!…Một người đã từng khóc rống lên vì trót lừa một con chó!…Một người nhị ăn để dành tiền làm ma cho chính mình chỉ bởi không muốn phiền hàng xóm láng giềng…Con người đáng kính ấy bây giờ cũng cam chịu nhắm mắt làm một Binh Tư thứ hai ư? nếu vậy thì quả thật trong cuộc đời này, cứ mỗi ngày lại thêm bao nhiêu chuyện buồn đau, bi thảm.

Viết một bình luận