Bài 31: Con chó Bấc – G.Lân-đơn

1. Tìm hiểu chung

a. Tác giả Giắc Lân – đơn

  • Giắc Lân – đơn sinh năm 1876 mất năm 1916 là nhà văn Mĩ.
  • Cuộc đời
    • Ông trải qua thời thanh niên vất vả, làm nhiều nghề để kiếm ăn và sớm tiếp cận tư tưởng của chủ nghĩa xã hội.
    • Ông có nhiều cuốn tiểu thuyết lớn như: Tiếng gọi nơi hoang dã, Sói biển, Nanh trắng, Gót sắt.

b. Tác phẩm

  • Con chó bấc trích trong tiểu thuyết Tiếng gọi nơi hoang dã.

2. Đọc hiểu văn bản

a. Giới thiệu về Bấc

  • Lai lịch của Bấc trước khi gặp Thooc tơn: Nhà thẩm phán Mi – lơ đi săn, lang thang cùng cậu con trai hoặc hộ vệ cho những đứa cháu nhỏ → có tình cảm nhưng tình cảm chuyện làm ăn cùng hội cùng phường, có tình cảm bạn bè nhưng là thứ tình bạn trịnh trọng, đàng hoàng → tình cảm mờ nhạt không sâu sắc.
  • Lai lịch của Bấc sau khi gặp Thooc tơn: Tình yêu thương sôi nổi, nồng nàn, thương yêu tôn thờ, cuồng nhiệt → trạng thái cảm xúc mãnh liệt, tràn đầy không gì kìm hãm nổi, xen lẫn sự quí trọng, cảm phục người mình yêu thương → đó là một cuộc sống có ý nghĩa.

⇒ Bấc là một con vật khao khát và quí trọng tình yêu thương.

b.Tình cảm của Thooc tơn đối với Bấc

  • Chào hỏi thân mật, nói lời vui vẻ.
  • Trò chuyện tầm phào như với con mình, túm chặt đầu Bấc đẩy tới, đẩy lui, khe khẽ thốt lên những tiếng rủa yêu, âu yếm.

→ Là người có tình cảm yêu quí loài vật, dành cho chúng tình cảm thân thiện, gần gũi, hiểu biết và quí trọng.

  • Thooc tơn đã đối sử với những con chó như với con anh vậy.
  • Trong suy nghĩ tình cảm của anh không chỉ là con chó mà là người, là đồng loại với anh, là bạn bè của anh.

c. Tình cảm của Bấc đối với chủ

  • Cắn đùa Thooc tơn, nằm phục ở chân Thooc tơn, chăm chú xem xét, quan tâm theo dõi từng biểu hiện, cử động của anh, không muốn rời Thooc tơn, luôn bám theo gót anh, đêm lắng nghe tiếng thở đều đều của chủ.
  • Bị nỗi lo sợ ám ảnh Thooc tơn lại biến khỏi đời nó.
  • Bấc dành cho Thooc tơn một tình cảm đặc biệt, sâu sắc: Vừa yêu thương, vừa tôn thờ, kính trọng, biết ơn, thần phục tuyệt đối.
  • Bấc là con vật có tâm hồn hơn hẳn con chó khác. Đó là tình yêu thương giống như yêu thương con người, sâu sắc, thủy chung, quên mình.

⇒ Khả năng quan sát, nhận xét và trí tưởng tượng phong phú về loài vật, tác giả không sử dụng nghệ thuật nhân hóa nhưng qua lời kể chuyện Bấc dường như có tâm hồn, có suy nghĩ, tinh khôn đặc biệt → làm câu chuyện thêm hấp dẫn và sinh động.

3. Tổng kết

a. Nội dung

  • Đoạn trích bộ lộ những nhận xét tinh tế  của tác giả về con cho Bấc đồng thời thể hiện tình cảm của tác giả đối với loài vật.

b. Nghệ thuật

  • Kết hợp tự sự miêu tả bằng quan sát, nhận xét và trí tượng tượng tuyệt vời của tác giả.
  • Không sử dụng nhân hóa một cách triệt để.
  • Chỉ qua lời kể chuyện đã bộc lộ “tâm hồn” của con chó Bấc.
  • Nhà văn đứng ngoài quan sát và miêu tả chứ không đóng vai nhân vật.

 

Viết một bình luận